Wednesday, March 9, 2011

20

At last, we 've come to this! Hello 20! :D

Đã xong mọi nghi thức thủ tục đón chào tuổi 20. Bây giờ mình sẽ đi ngủ thật ngon. Tin tức cụ thể cố gắng cập nhật sau, nói chung là rất vui, nhiều người thức khuya hơn mình tưởng :P , khá bất ngờ ^^.

Kết:

♪... Nhẹ nhàng bước
Rộn ràng vui
Tự tin hát vang
"Tôi 20!"...

Giai điệu Lee hát theo yêu cầu :D .

Tuesday, March 8, 2011

Save the best for last

The last day.

The last of the last...

Wa wa, feel like cannot wait anymore!

Jesus, you are turning another day on. Jesus, what would you say? Jesus, what would you do? I'm in my last day (...) :D .

Jesus, what is coming?

Sunday, March 6, 2011

Kiệt sức vì suy nghĩ. Thèm vang đỏ ghê. Đổ một chút vào quấy quấy quấy cái nồi tả pí lù là cái đầu mình hiện nay...

Thời tiết vẫn đáng ghét. Cơ thể vẫn phản chủ. Kế hoạch vẫn phải được thực hiện. Damn (là từ của ngày).

P.S: Điều muốn làm đầu tiên khi vào tuổi 20: quay lại trường cũ, gặp ông thầy cũ và trịnh trọng tuyên bố rằng ông là một kẻ bịa đặt dối trá, ngoài ra còn hoang tưởng tự phong cho mình quyền rao giảng đạo đức cho người khác. Đang xem xét vấn đề đạo đức giả.

Saturday, February 26, 2011

Thiếu nữ đánh cờ vây

Mình mất 7 tiếng ngày hôm qua đọc "Thiếu nữ đánh cờ vây", từ 2-5h chiều và từ 11h tối đến 3h sáng. Sáng nay 12h thức dậy lại đọc tiếp, hơn 1 tiếng thì xong. Lâu nay mình đọc sách chậm đi, nhưng có vẻ hiểu hơn, và rất mệt.

Tối qua, mình đọc và nghĩ "Thiếu nữ đánh cờ vây" là cuốn sách có giá trị văn chương nhất mà mình đọc trong suốt 1 năm qua. Đọc "Thiếu nữ đánh cờ vây", thấy mấy cuốn tiểu thuyết lãng mạn vừa đọc gần đây trôi dạt đi hết xứ nào. Đọc xong "Thiếu nữ đánh cờ vây", nghĩ mình sẵn sàng mua bất kỳ cuốn tiểu thuyết nào đề tên Sơn Táp (Shan Sa).

"Một lối văn xuôi đơn sơ với những hình ảnh làm lay động tâm trí... Sự nối tiếp của những giọng kể thôi miên, như trong giấc mộng, đối lập với một cốt truyện bạo liệt", trích lời Janice P. Nimura, New York Times Book Review đăng trên bìa sau cuốn sách. Mình chỉ phải đồng ý với lời nhận định hoàn mỹ này.

Bây giờ mình không thể nói gì nhiều về nội dung cuốn sách, nhân vật, tình tiết diễn ra trong đó. Mình ấn tượng nhiều về văn Sơn Táp, nhưng chắc cũng để lúc khác. Tóm tắt cốt truyện làm cuốn sách trở nên tầm thường (ít nhất là so với giá trị thực sự của nó). Cuối sách có in một bài bình trên báo Trung Quốc, mình đã đọc, thứ văn nghị luận làm mình phát ốm.

-------

Việc đọc cuốn sách khiến mình thấy mất hết sức lực. Giờ thì nghỉ ngơi chuẩn bị viết một bài về quần đảo Kuril, rảnh rỗi sẽ tranh thủ làm quen một loạt địa danh, các tên riêng, cũng có liên quan đến cuốn sách. Còn nhiều thứ để tìm hiểu.

Friday, February 25, 2011

Bữa cơm khi đi học về do mẹ nấu

Về nhà lúc 6 rưỡi tối, ngửi thấy một mùi thơm rất quyến rũ của bữa cơm tối mà không rõ là món gì. Mình hỏi 2 đứa em chị chủ nhà đang ngồi bên bàn ăn xem mùi thơm đó là gì nhưng bọn nó mải nói chuyện với nhau không nghe thấy tiếng mình. Lục cục đi lên phòng, đến lưng chừng cầu thang ngó xuống bàn ăn với những đĩa những tô bốc khói trên bàn, ghen tị với 2 thằng đáng ghét đang ngồi ở đó, vì rõ là bọn nó thật đáng ghen tị. Vừa nhìn vừa nghĩ vừa bước vừa ngẫm xem lần cuối cùng mình đi học về và ào ngay vào bàn ăn với những món ngon lành mẹ dọn sẵn là khi nào. Chẳng với ý gì cả, nhân tiện động não kiểm tra trí nhớ chút. Và bước chân đột ngột khựng lại đầu cầu thang tầng 3 khi mình chợt "ngộ" ra điều này: không có lần cuối cùng nào cả, vì đơn giản là chưa bao giờ.

Bỗng dưng muốn khóc. Ngồi xuống khóc. Hơi choáng. Bước chân đang đi đều và bộ não đang chạy vèo vèo nên cái sự thể đang diễn ra thật là kỳ quặc, cơ bản là đột ngột quá. Ban đầu mình nghĩ đến thời gian "mình ta với ta" là hồi cấp 3, nên "lần cuối" đó sẽ là hồi cấp 2, nhưng chợt nhớ ra hồi cấp 2 cũng không phải, trước đó nữa kia, vậy là cấp 1. Mà nói về cấp 1 thì mình hầu như tuyệt vọng. Thế đấy. 3 giây cho tất cả quá trình.

Tình trạng "bỗng dưng mún khóc" kéo dài hơn khi mình vừa khóc vừa nghĩ tiếp và chỉ nghĩ ra là mình nhớ hoàn toàn đúng; tính cả hồi cấp 1 thì vẫn là "chưa bao giờ", đơn giản là hồi đó mình bao giờ cũng đi học về sớm, và sau đó thì hoặc đi chơi tiếp hoặc giúp mẹ nấu cơm, làm việc vặt. Thế đấy, ư hư hư, tự dưng được khóc lâu lâu. Mình ngồi đây và hoàn toàn ghen tị với mấy thằng đáng ghét đang ngồi dưới kia.

Vì suy nghĩ theo chiều hướng bất hạnh đã đi tới điểm tận cùng là nước mắt nên mình buộc phải chuyển hướng suy nghĩ. Dù sao mỗi người một hoàn cảnh, suy cho cùng mình chưa bao giờ thấy bất hạnh vì những chuyện người khác như thế này mà mình không thế kia cả. Đúng vậy, chưa bao giờ. Như chuyện "bữa cơm" này cũng thế, trong suốt bao năm sống xa nhà mình chưa bao giờ nghĩ đến hay cảm thấy gì cả, sao bây giờ mình lại đột nhiên nghĩ đến?

Lần đầu tiên mình có ý niệm về chuyện này là lúc nghe mẹ nói nhiều khi cũng muốn được nấu một bữa cơm chờ các con đi học về ăn. Lời nói của mẹ khiến mình ngạc nhiên, mẹ ít khi nói những điều như vậy, những điều thể hiện cảm xúc hay ý muốn của mẹ. Mình hình dung một chút xem chính xác điều mẹ đang gợi ra là gì, nhưng trong 2 giây mình không nghĩ ra thứ gì khả dĩ nên chỉ im lặng cười đáp lại mẹ. Và mình giữ nghi vấn chưa được giải đáp đó trong lòng.

Bây giờ thì ý niệm đó bung ra. Mình giữ lại lời mẹ nói và cuối cùng mình cảm giác như mong muốn của mẹ cũng là mong muốn của mình. Và ý nghĩ về một mong muốn không thể thực hiện khiến mình thấy cay đắng. Nhưng hình như vẫn chưa hoàn toàn đúng, cái thứ cảm xúc yếu đuối này, nó là gì vậy? Lớn lên chăng? Bố mẹ vẫn thường bảo mình càng lớn càng tệ. Hình như thế. Sinh ra, ngơ ngác và chấp nhận. Lớn lên, hiểu biết và mơ mộng. Và buồn thương. Có vẻ là sự khác biệt khá lớn.

Vậy coi như đã đi đến tận cùng vấn đề. Vậy không cần nghĩ đến nó nữa. Chẳng nên tốn sức khóc cho quá khứ. Nhìn thẳng vào hiện tại và tạo dựng một tương lai 10 lần tươi đẹp hơn. Đi thôi.

Wednesday, February 23, 2011

The 500 greatest songs of all time

Cả chiều hì hục ngồi tải về được gần hết "The 500 greatest songs of all times" do Rolling Stone bình chọn. Cũng chẳng phải vô cùng mặn mà gì với âm nhạc thế kỷ trước, chung quy là do tư tưởng "Ừ thì biết thêm một chút" với lại dạo này đúng là chẳng biết nghe gì luôn, thấy chán chán nhạc tiếng Anh. Sục sạo chán cuối cùng lại ra một cái trang tải luôn được cả 500 bài (thật ra thiếu mất 15 bài), sướng. Mà cái trang này lại của Việt Nam! Theo mình hiểu là trang Việt Nam thì mới có kiểu tải thả phanh thế này ;)) . Link của nó đây.

Rồi tải về, rồi nhìn qua một chút (mình mới biết có mấy bài!), rồi nghe thử vài đoạn. Chủ yếu là rock and roll, hơi chán vì quay đi quay lại mấy tên tuổi quen thuộc, nhằm chừng sẽ không có gì "mới". Công bằng mà nói thì phong cách chơi nhạc hồi 60s, 70s không hoàn toàn hợp mình lắm, cảm giác cứ ồn ào nháo nhào sao đó, nên chủ yếu mình sẽ tìm mấy bản cover xem có khá khẩm hơn không, may ra mới thích được. Đơn cử như bài "Heroes" của David Bowie, nghe Bon Jovi hát mới thấy tuyệt :X .

"Khủng bố" nhất về số lượng bài hát là The Beatles, nhiều quá chẳng buồn đếm, chắc cũng phải hơn 20. Tiếp đó là ban nhạc có cùng tên với tờ tạp chí lập ra danh sách này - The Rolling Stone (thật ra tên ban nhạc có trước) với hơn chục ca khúc, còn lại là những tên tuổi rock 'n roll chia nhau mỗi người vài bài. Nirvana xuất hiện như một biểu tượng của âm nhạc thập niên 90 với 4 ca khúc: All apologies, Come as you are, In bloom, Smells like teen spirit. May quá, dù sao cũng phản ánh được chút gì đó âm nhạc thập niên 90 - thời đại của rock! (alternative, không có "roll" gì ở đây).

Tên tuổi "mới" nhất trong danh sách này là Eminem với 2 trong tổng số 3 ca khúc của thế kỷ 21 được bầu chọn. Cả 3 ca khúc đều là hip hop! Renk! (Từ cảm thán, vô nghĩa) Điều này khiến mình có cảm giác thế kỷ 21 là thế kỷ của hip hop! Rõ ràng mình không phải fan hip hop và hầu như chẳng dính dáng gì đến thể loại nhạc này cả (nhiều khi được xem như thể loại nhạc duy nhất mình không nghe), nhưng thừa nhận là Eminem không tệ và đặc biệt ca khúc "Stan" rất ấn tượng (may còn có Dido hát cho vài đoạn), tất nhiên chỉ khi vừa mở Azlyrics vừa nghe.

Nói chung nhìn qua bản danh sách là thế. Cặn kẽ hơn một chút thì là: "Gì mà lắm rock 'n roll thế, chỉ có âm nhạc 60s & 70s mới có giá trị thôi à, mà 60s & 70s thì jazz đâu, blues đâu, chưa kể country đâu?". Mà nói chung nghe mấy bài rock 'n roll mà ức, bài thế này mà cũng greatest of all times à? Tức thay cho mấy bản heavy metal thế kỷ trước, hoành tráng, mạnh mẽ, bứt phá, ám ảnh, mà về ý nghĩa thì hơn đứt mấy bài nhảy nhót kia +_+ . Mình cũng chưa hiểu người ta lấy tiêu chí gì để chọn ra mấy bài "greatest" này nữa, xem ra không phải dựa trên chất xám âm nhạc như mấy bản nhạc cổ điển rồi, có lẽ nên gọi danh sách này là "The 500 most famous songs of all time" thì nghe hợp lý hơn. Mà thôi, tóm lại thế cũng là tạm hài lòng cho khoản "biết những gì mọi người biết" rồi, rảnh rỗi sẽ bổ sung thêm những list "most famous" khác cho đầy đủ.

Điều ngạc nhiên đến choáng váng mà danh sách này đem đến là một bản alternative rock từ năm 1987 của The Cure, "Just like heaven". Tên quen quá nhỉ? Bài hát trùng tên là chuyện thường, có gì đâu. Nhưng nó không chỉ trùng tên thôi đâu, nó là chính nó đấy!! Cùng một bài hát, bản pop ngọt đến mềm người mà Katie Melua trình diễn hồi 2005 là bản cover bản 1987 của The Cure! Trời ơi trời ơi, cùng một bài! Dù đã nghe khá nhiều bản cover khác hơi xa bản gốc, nhưng bài này thì đúng là không tưởng tượng nổi! Phải nghe thử bản gốc thì mới hình dung được mình choáng đến thế nào! Nó đây. Dù sao như vậy cũng chứng tỏ được khả năng của Katie Melua, mình thích thế: làm mới những điều đã cũ. Điểm duy nhất mình cho bản của Katie Melua hơn đứt bản gốc chính là giọng hát - giọng ca vocalist của The Cure khá kinh khủng, không làm sao thấy chất thơ của lyrics được. Còn thì đoạn nhạc dạo đầu bản 1987 rất ấn tượng.

Lảm nhảm về danh sách những bài xưa cũ chút vậy thôi, để dành còn gì hay hơn sẽ bàn tiếp ;) .

* Chú ý: những con số trong bài này có thể không chính xác (vì mới có 485/500 bài thôi mà) :D .

Wednesday, February 16, 2011

Sống

Sau chuyện xảy ra, mình cảm nhận sống là một điều gì đó áp lực hơn, trách nhiệm hơn nhưng không khó khăn hơn. Có lẽ vì mình đang cố tình buộc bản thân phải gấp gáp hơn một chút, phải sẵn sàng tiến lên hơn một chút, có lẽ vì cũng hơi sợ một chút. Sợ rằng đứng lại, chần chừ, ngần ngừ, chán ngán, rồi sẽ đến lúc không đứng vững được nữa, có thể sẽ rơi mất. Gì nhỉ, "sống cũng giống như đi xe đạp, phải luôn luôn tiến lên và sẽ giữ được thăng bằng", tiến lên và tiến lên và giữ thăng bằng... Không biết đọc được ở đâu nữa, nhưng là một điều đáng nhớ.

"Chuyện xảy ra" là chuyện gì à? Chuyện một con người qua đời. Rơi từ tầng 8 xuống.

---------

- Anh có tin không nếu em nói em sẽ tự tử?
- Không.
- Anh không tin em có thể sẽ tự tử à? Tại sao?
Im lặng... Ngước lên nhìn vào mắt.
- Anh nói không nhưng thật ra anh nghĩ là có... Trường hợp đó có thể xảy ra.
Mỉm cười thú vị.
- Vậy là anh nghĩ có thể em sẽ tự tử thật? Sao anh lại nghĩ thế?
- Đôi khi trông em rất yếu đuối...
Mỉm cười.

---------