Showing posts with label Tản Mạn. Show all posts
Showing posts with label Tản Mạn. Show all posts

Friday, August 12, 2011

Quang Trung & Trần Thủ Độ

Thanh hỏi trong những nhân vật lịch sử của dân tộc mình thích ai nhất. Mình trả lời Quang Trung Nguyễn Huệ. Anh hùng áo vải, chí khí ngất trời, hiện thân khí phách dân tộc không chút kiêng dè ngoại bang. Đến lượt mình hỏi Thanh và ngạc nhiên trước câu trả lời Trần Thủ Độ. Lão thái sư tài cao mưu thâm dựng nên triều đại hùng mạnh ảnh hưởng lớn đến lịch sử Việt Nam. Nhưng Trần Thủ Độ? Thích Trần Thủ Độ? Hiếm khi nghe ai đó nhắc đến cái tên này.

Hồi lớp 5 bọn mình được học lịch sử triều đại Lý - Trần, có đoạn viết: "Công chúa Lý Chiêu Hoàng mới 7 tuổi được tôn lên làm vua. Thái sư Trần Thủ Độ đứng ra cho công chúa Lý Chiêu Hoàng kết duyên với Trần Cảnh và buộc công chúa viết chiếu nhường ngôi cho chồng là Trần Cảnh lên làm vua, kết thúc triều nhà Lý, mở ra triều Trần". Hồi đó mình 10 tuổi, đọc thế thấy không thích Trần Thủ Độ, cái tên được lưu lại như một ấn tượng xấu về gian mưu xảo lược. Sau đó biết cũng người này có ý nghĩa lớn trong đại nghiệp bảo toàn độc lập dân tộc - "Đầu thần chưa rơi xuống đất xin bệ hạ đừng lo" (trả lời khi nhà vua đến hỏi kế sách chống quân Mông Cổ). Sử sách cũng chép lại Trần Thủ Độ giết vua (ép Lý Huệ Tông tự vẫn) rồi lại lấy vợ vua. Chậc, thật là một nhân vật đáng tìm hiểu.

Nhưng nói chung 2 câu trả lời khác nhau quá, như thế đủ hiểu sự khác nhau giữa 2 người trả lời.

Tuesday, July 5, 2011

Z.'s Journal

Thực sự là mình ngủ quá nhiều. Mình ngủ gần hết buổi sáng, ngủ vào buổi chiều và giờ lại sắp sửa đi ngủ. Thế nên cảm thấy lúc nào cũng lơ mơ làng màng @_@.

Tối nay cả nhà lên nhà dì Bảy ăn tối chúc mừng em Mai vào Phan Bội Châu. Giờ đại gia đình nhà mình có đến 4 đứa đang cùng học ở Phan Bội Châu, lũ nhóc lần lượt kéo nhau vào Phan hết, giỏi thật, tha hồ đông vui. Nhớ thời mình học nhỉ, mỗi mình.

Vừa về nhà mình đã tính chuyện đi ngủ ngay, gần 11h, nhưng tự dưng thấy thèm nghe nhạc khủng khiếp, Questo piccolo grande amore. Và mình nghe một bài ca dịu dàng (tuy không phải cái bài với đoạn "Ti amo ti amo..." khiến mình chết mê kia). Mình đọc journal của một người tình cờ thấy trên Facebook. Journal viết bằng tiếng Anh, cảm giác như đang đọc "I have the right to destroy myself" của Young-ha Kim.

Suicide. Passion. Secret. Đó là 3 từ đầu tiên mình nhìn thấy trong trò physiological find-a-word: the first three words you see will describe you. Perfect, mình nghĩ (for a novel) =)).

"- Bạn có thể hỏi tớ 5 câu hỏi đơn. (...)
(...)
- Bạn tên là gì?"

Mình đang muốn đặt câu hỏi "What's your name?" cho một người, chỉ sau khi đọc vài dòng blog của người đó. Có vẻ như khi mình quan tâm (pay attention) đến ai đó thì mình luôn cảm thấy một mong muốn mãnh liệt được biết tên họ. Lạ thật. Tại sao nhỉ? Những cái tên là thứ dễ quên nhất trên đời (đối với mình) nhưng khi mình hỏi vì muốn hỏi thì hầu như sẽ chẳng quên bao giờ.

Wednesday, June 29, 2011

Quân tử

- Ly, có thấy xấu hổ không?

...Ngồi soạn lại đống sách vở...
Lông ba lông bông cưỡi ngựa xem hoa, không chú tâm vào một thứ nào cả. Không chuyên môn, không sở trường. Phải tự nghiêm khắc với bản thân, lâu nay được nuông chiều nhiều quá.

Sunday, June 26, 2011

Pursuit of Happiness

Tuần trước mình đã viết nguyên một bài "Worst day of week" về ngày chủ nhật của mình đúng không? Còn tuần này mình đang trù tính xem xét coi chuyện gì đang diễn ra với những ngày chủ nhật của mình. Mình không còn có thể nghĩ ra từ gì để diễn tả ngày cuối cùng của tuần này của mình nữa.

Buổi sáng...
Buổi trưa... ...
Buổi chiều... ... ...
Buổi tối... ... ... ... ...

Mà tệ nhất là ngày hôm nay của mình có đủ cả sáng-trưa-chiều-tối theo đúng chuẩn mực thông thường: mình dậy từ 6h, ra khỏi nhà lúc 7h kém 10! Đến 3h chiều thì mình bắt đầu nghĩ chúng ta dậy sớm để làm gì nếu một ngày đầy đủ sẽ diễn ra như thế này. Lần đầu tiên tìm được một luận điểm thuyết phục bênh vực cho thói ngủ dậy muộn của mình.

Điều vui nhất trong ngày là nhận được cái mũ bảo hiểm với chữ "Phong Ly" em Kao Link tô vẽ rất bay bướm làm quà sinh nhật mình. Thực sự rất tuyệt vời, cảm động lắm lắm, chữ viết rất đẹp và hợp ý mình, lại thêm cái mũ bảo hiểm đúng thứ mình đang cần. Thằng cu tình cảm ghê! Trà My nhà mình mà ưng nó có phải tốt không?? (Đáng tiếc sự thực không được như thế)

Điều chán nhất trong ngày là... Tối về mở Facebook, cập nhật thông tin, và mình đột ngột đưa ra một quyết định như thế này: Mình từ bỏ Mắt Bướm. Chính xác đấy, từ bỏ, đầu hàng, give up on, từ nào cũng chính xác. Nói chung không có gì nghiêm trọng xảy ra, trừ điều này: mình không thể tin nổi cách những sự việc ngẫu nhiên nối nhau xảy ra và xâu chuỗi hoàn hảo chống lại mình (hay kế hoạch của mình)! Có vẻ như mình không được ủng hộ, một cách triệt để nhất có thể. Hồi nào rảnh rỗi mình sẽ nói cụ thể mọi thứ, dù sao cũng không có gì quan trọng nữa.

Nói gì thì nói, không hiểu sao mình vẫn cứ muốn tóm tắt ngày hôm nay.
Sáng: đến sân bóng Quảng An, vào chùa Phổ Linh. Sân bóng Quảng An chỉ ghé qua, còn thì ở chùa Phổ Linh chơi hơn 2 tiếng với mấy nhóc phật tử (cũng khá thú vị, nhưng không vui lắm vì nhìn tụi nhóc mà buồn).
Trưa gần 11h bắt đầu vòng về phố cổ, đi ăn, chạy rông hết nơi này sang nơi khác tìm chỗ tránh nắng miễn phí, cuối cùng ra Bờ Hồ ngồi hóng gió đọc truyện. Mình thấy vui vui một chút khi tự dưng nghe tiếng violin và thấy Ông Già xuất hiện ở Bờ Hồ; mình đứng hơi xa cười gật đầu chào nhưng Ông Già nhìn mình hồi lâu vẫn không nhận ra, thôi kệ.
Ngoài lúc đó ra điều duy nhất khiến mình cười nữa là tập 18 "Eyeshield 21"; đang ngồi dán mắt vào quyển truyện mỉm cười sung sướng thì giật mình bởi ánh đèn flash chiếu vào mặt. Mình ngẩng đầu lên thấy một anh Tây đứng một quãng trước mặt tay lom lom cái máy ảnh vẫn đang chĩa về phía mình, rồi sau đó mới quay sang hướng khác lại lóe flash tiếp. Mình cáu, ghét kiểu chụp ảnh có đèn flash, cáu nữa cái kiểu anh ta cố tình không nhìn lại mình làm mình không có cơ hội bảo anh ta lỡ chụp rồi thì cho mình xem ảnh với (Mình đã kiểm tra kỹ, chỗ anh ta chĩa ống kính chỉ có mình và cái gốc cây). Mình rời Bờ Hồ sau khi đọc được hơn 1 quyển truyện tranh và kết luận đây hoàn toàn không phải chỗ thích hợp để đọc sách với quá nhiều người lượn qua lượn lại.
Phần còn lại của buổi chiều được cứu vãn với việc vào 17 Đinh Lễ mua 2 cuốn sách của Nguyễn Nhật Ánh và xin ngồi luôn trong đó đọc (nhờ thế tránh được cơn mưa cuối chiều). Đọc mệt trong đó thì về Trần Huy Liệu ngồi Moka đọc tiếp sau khi măm xong một hộp cơm + nửa chai C2 và trong khi nhâm nhi nửa cốc ca cao + nửa ly nâu.
Tối về nhà, có lý do buồn bực nữa khi Blogger tiếp tục "timed out", may sao tự dưng sáng dạ đột xuất, đổi DNS sang automatically luôn, chẳng Google với cả Open gì nữa hết nên mới có chỗ mà trút bầu than vãn, nếu không chắc phải đi ngủ trong uất nghẹn mất.

Quyết định ngày mai ngồi nhà cả ngày đọc xong 2 cuốn Nguyễn Nhật Ánh mới mua: "Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh" và "Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ".

Hôm nay mình khẳng định là, tiền chắc chắn có thể giúp chúng ta hạnh phúc. Đối với mình, cách hiệu quả nhất để tiền khiến mình hạnh phúc là: ngồi xếp thuyền polime thả trôi sông, đảm bảo đi rất xa không sợ chìm.

Thursday, June 23, 2011

Mẹ & Con gái & Quần áo

He he he, thành công thành công đại thành công >:) . Nghe mẹ nói "Tim rớt đôm đốp" với "Thế thì ngủ ngon rồi" mà thấy cũng hơi tội lỗi, nhưng, dù sao, sự đã rồi :-> .

Chuyện là, vừa cấp tốc chat yahoo báo cáo tình hình mua sắm và xin tiền mẹ mua đồ :"> , lần đầu tiên luôn thì phải, vốn trước nay chẳng phải xin bao giờ, cứ đến lúc mẹ cho tiền, giục mua đồ là đi mua. Nhưng mà hè năm nay mang dáng dấp của một cuộc cách mạng và mình bắt đầu cảm thấy thiếu nhiều thứ một cô gái cần phải có (nhấn mạnh chữ "cô gái"). Thế nên tự dưng mình lên một danh sách nhìn từ trên xuống dưới toàn thấy rất cần mua và có vẻ khiến cho mẹ - nhà tài trợ hơi choáng váng trước khoản viện trợ không hoàn lại, không đầu tư không được này. Hia hia hia, chính mẹ vẫn thường nói đấy thôi: Phải đầu tư cho ngoại hình thì mới có người yêu được :-< , và: Phải mua đồ xịn mặc mới đẹp. Ngay bây giờ mình đang thực hiện triệt để 2 tiêu chí này đây: đầu tư cho ngoại hình và đồ xịn, còn mục đích thì hơi khác ý mẹ một chút: Tự dưng mình thích.

Điểm sai lầm (hay khôn ngoan?) duy nhất là bắt đầu cuộc trò chuyện lúc 10h kém 10 tối, giờ mẹ chuẩn bị đi ngủ. Đầu tiên là: "Mẹ à con mới chọn được cái váy này (ảnh), đây là váy ở cửa hàng..." (quảng cáo "cửa hàng thời trang của các nhà thiết kế") tiếp tán dương "em" váy, nhấn mạnh "mặc rất đẹp" và "con rất thích", kế đến là màn trả lời chất vấn, giải đáp (xua đuổi) những nghi ngờ (muôn thủa) của mẹ về kiểu dáng, chất liệu, gắng sức nhớ lại cách mấy chị bán hàng vẫn nói :P . Màn "phản biện" của mẹ rất yếu ớt, có vẻ xuôi xuôi (yahoo muôn năm, nói qua điện thoại mình thua chắc).

Tiếp theo mới là màn gay cấn: "Con cũng rất thích một chiếc váy nữa"!! Mẹ kiên nhẫn ngồi nghe: "Ảnh đâu?", không có ảnh nên phải tả hơi nhiều và phải chú ý ngay lập tức xóa bỏ bất cứ tưởng tượng không tích cực nào của mẹ về cái váy yêu quý, nhấn mạnh em này được giảm 50% và đẹp không thua kém em mẹ vừa thấy. Mẹ không nói gì tỏ vẻ ủng hộ hay phản đối ngoài câu quan trọng này: "Nhưng hiện tại đã có tiền chưa hay để mẹ gửi ra?". Ke ke ke, tất nhiên là vế sau: "Dạ, mẹ gửi ra cho con với ạ :) " (mặt cười rất quan trọng). "Thế còn thiếu bao nhiêu?" -> "Lần này con đang muốn mua... với... thêm..." =)) "Nói chung tổng cộng khẩn trương, đừng để ngồi tim rớt đôm đốp đây". "Dạ :D ". Sau đó mẹ đã duyệt ngân quỹ, nhận tin mừng là hoàn toàn không phải lo lắng về khoản tiền chi tiêu ở Thái của mình ("Thế thì ngủ ngon rồi"), rồi vội vã out yahoo chuẩn bị đi ngủ, hẹn mai nói chuyện tiếp ^^.

Chúc mẹ ngủ ngon ;) .

I <3 U.
Тебя люблю.
รักแม่
Yêu mẹ.

Wednesday, June 8, 2011

Mùa hè

Chiều nay bọn mình có buổi học "huấn luyện" trước chuyến sang Thái. Achan Tú sẽ không đi cùng bọn mình, chỉ có achan Bell "hộ tống" cả bọn đi đi về về. Mỗi đứa được phát mấy tờ tài liệu gồm cả bên Thái gửi lẫn cô giáo tự soạn, cho biết lịch trình cụ thể trong thời gian ở Thái (học cả ngày từ thứ 2 - thứ 6 +_+ ), giới thiệu trường bọn mình sẽ đến học... Rùi được xem la liệt ảnh đi Thái của các anh chị khóa trước kèm theo lời thuyết minh của cô Tú, xem trường đại học, tòa nhà bọn mình sẽ học, đồng phục sẽ mặc... Chậc chậc, phấn khích hẳn. Trong trường đại học bọn mình sắp đến có cả một bến thuyền :)) , nghe bảo lúc nào tắc đường thì bến thuyền rất hữu dụng :D .

Phần tài liệu của cô Tú mới hay, hướng dẫn cụ thể mọi thứ cần chuẩn bị cho chuyến đi từ hộ chiếu cho tới bàn chải đánh răng ^^. Mình đọc sơ sơ thấy kem chống nắng, áo ngủ, áo sơ-mi, giày... @_@ rồi cả phần ghi chú nhớ chuẩn bị quà Việt Nam cho các thầy cô Thái và trường bên Thái :D .

Đợt này đi bọn mình sẽ học chung với các bạn từ 2 trường nữa là ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn TP.HCM và ĐH Ngoại ngữ ĐHQGHN, tổng cộng 30 người. Tất cả sẽ cùng ở trong khách sạn gần trường chứ không phải ký túc xá như mình nghĩ. Hai người chung một phòng, nhóm mình có 3 trai 7 gái thì Thanet đã nhanh nhảu đăng ký chung phòng với Karin -> lẻ Kitti sẽ chung phòng với 1 bạn nam trường khác, Manipha liếc mắt nhanh với Lawan thành một cặp đôi ưng ý, Kunlapon đang ngồi cạnh Kanchapon và nhanh chóng thống nhất chung phòng. Còn mình, Kanokthip và Aphatsara chưa nói gì với tư tưởng "Sao cũng được", cuối cùng cô giáo hỏi ai muốn chung phòng với một bạn trường khác thì mình giơ tay. Sau đó mình quay lại hỏi Aphatsara có muốn ở chung với Kanokthip không và hỏi Kanokthip điều ngược lại, 2 người đều nói là ok, sao cũng được mà.

Thật ra mình hay chơi với Kanokthip hơn, nhưng nếu mình ngay lập tức chọn Kanokthip thì Aphatsara sẽ bị lẻ mà coi như không có cơ hội lựa chọn bạn cùng phòng. Trong lớp vốn dĩ Aphatsara cũng không hay chơi với ai, tuy cậu ấy học cùng khoa Trung với mấy bạn khác nhưng hầu như mình không cảm nhận được mối liên quan nào giữa cậu ấy với các bạn cùng khoa còn lại (những người khác có liên quan với nhau, ít nhất ở mức mình biết họ cùng khoa). Với lại nói chung mình thấy ý tưởng ở cùng phòng với một người bạn hoàn toàn mới cũng rất thú vị :D, hy vọng cậu ấy sẽ là bạn trong TP.HCM, như vậy mình sẽ có thêm người để gặp khi đi chơi Sài Gòn :P .

Oa oa, lôi vali ra nào, lại bắt đầu sửa soạn hành lý. Những hình ảnh Krungthep (Bangkok) ở ngay trước mắt và mình bắt đầu ngửi thấy hương vị mùa hè. Mùa hè, những chuyến đi xa, những vùng đất lạ và những người bạn mới. Cuối cùng là những câu chuyện để kể. I LOVE SUMMER.

P.S: Đây là mùa hè thứ hai mình nói câu này: "Tôi yêu mùa hè" và như thế có vẻ đã đủ điều kiện để xem xét đây là một tuyên bố thực sự nghiêm túc?? Hóa ra tình yêu của mình cũng có thể thay đổi?? (Mình đã nghĩ là sẽ không)

Wednesday, June 1, 2011

Biển Đông và hải đảo Việt Nam

Tối nay về nhà sớm ngồi đọc một loạt bài báo liên quan đến những vụ gây hấn trên biển Đông của Trung Quốc. Đọc. ... Có mẩu tin loan báo sáng 5/6 sẽ diễn ra cuộc biểu tình tuần hành ôn hòa trước Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và Lãnh sự quán tại TP. Hồ Chí Minh. Mình sẽ đi. Xem thử. (Vậy là bỏ lỡ cơ hội gặp Mắt Bướm)

"Biển Đông và hải đảo Việt Nam" có tên trong danh sách book wishlist của mình từ đầu năm nay (vẫn chưa đọc). Ngồi một chỗ đọc sách thì có ích gì đây? What can I do?

Một trong những ý tưởng nghiêm túc nhất gần đây của mình là "Vietnam Today". Có dạo mình gần như tưởng điên được nếu không bắt tay thực hiện nó nhanh nhanh. Nhờ có Sarica luôn miệng hỏi thăm về cái dự định này nên nó vẫn giữ được độ "hot" trong đầu mình. Tuy nhiên xem ra khó làm được gì trước tháng 8. Mà mình cũng chưa hình dung được mọi thứ sẽ có thể đi đến đâu và theo hướng nào một khi đã bắt đầu nữa. Có lẽ vấn đề trước nhất là cần "nâng cấp" bản thân.

Dạo này ưa nghe rap, độc Eminem. Có lẽ sắp sửa nói chuyện với mấy bạn mê rap được rồi.

--------

- Nói ra nghe có vẻ vô nghĩa và sáo rỗng, nhưng thực sự em rất đau lòng.
- Anh biết nhiều người có quyền lực, có chức vụ và đau đáu hơn em nhiều, nhưng họ cũng không thay đổi được gì.

Vấn đề đích thực nằm ở đâu? "Thà mất nước chứ không để mất Đảng", mình không tìm được nguồn nên chỉ coi phát ngôn này như một lời truyền tai mai mỉa. Nhớ rằng, đảng viên tuy đông nhưng cũng chỉ hơn 3 triệu thôi, trong số hơn 85 triệu dân Việt.

"Các em là những chủ nhân tương lai của đất nước" - đây là điều học sinh được lấp đầy tai suốt những năm tháng học hành. Có điều, "tương lai" đó là khi nào? Tại sao sau gần 20 năm không ai gọi những người từng là học sinh là "chủ nhân hiện tại" của đất nước? Vậy chủ nhân hiện tại của đất nước là ai? Người có thể bằng ý muốn bản thân chi phối vận mệnh dân tộc? Anh hùng hay kẻ tội đồ?

Sunday, May 29, 2011

Tumblr

Mình vừa lập một cái Tumblr vì Vancouver đăng ký bên ấy thay cho Opera. Dạo một vòng Tumblr. Giao diện giản dị, thân thiện (to rõ ràng), nhìn chung mọi thứ đều ổn, duy có điều chưa biết mình sẽ dùng nó vào cái gì.

Dù sao cũng không thể để blog trống huơ trống hoác nên mình đăng tạm một thứ lên, chọn mục "quote", viết đại: "Today a new tale begins" nhưng bỏ dở phần sau ("And it's called Max Lee's Tumblr"). Mà cái Tumblr này không có sẵn chức năng comment, làm phải sang Disqus cài ô comment vào, phiền phức ghê. Cài xong thì phát hiện ra cái Disqus này thực sự rất XẤU, rườm rà lắm chi tiết và chữ nhỏ li ti +_+ .

Ngó lại cái Tumblr thấy tuyền một màu xanh (blue) nhiều cấp độ, đang nghĩ, sao cái gì cũng xanh cả thế (Facebook, Windows, Chrome...)? Is blue the beloved color nowadays? Hứng chí định đăng câu này lên Tumblr luôn, nhưng nghĩ sao lại vòng qua Google một tráo. Và suýt ngất. Gì thế, kết quả cho từ khóa "beloved color" (mình chỉ định kiểm tra cách dùng từ) là "our beloved color blue", "blue is the most beloved color", "most beloved color in USA: blue"... Trời trời trời, vậy là nó (blue) như thế thật hả? Mình chỉ nghĩ ngây ngây vui vui thôi, tại thấy cái gì cũng blue nhìn nhàm cả mắt +_+ , ai dè cơ sự nó là vậy, sốc thiệt.

Hồi trước có đọc trên Wiki, bảo Facebook có màu xanh vầy là vì Mark Zuckerberg mắc chứng mù màu, nhìn màu xanh blue rõ nhất. Ừ thì cũng nghe thế, thấy hay hay. Bây giờ thì thấy dễ hiểu khi màu xanh dương là màu được yêu thích nhất ở Mỹ vì tạo cảm giác yên bình, tin tưởng, thanh thản... Mình cũng thích màu xanh dương (như mình thích tất cả các màu khác), xếp hàng thứ 2.

Quay lại cái Tumblr nhỉ. Trước khi lập thì nghĩ mình đang cần một chỗ để vứt mấy bài báo hay hay với mấy thứ linh tinh cóp nhặt trên mạng vào, nên sẽ xem xét cái Tumblr này xem sao. Còn hiện tại thì thấy việc đầu tiên có thể làm với nó là đăng mấy câu quote (do mình viết), đi kèm với nó mình có thêm một việc để làm là sáng tác quote. Nghe hay nhỉ, mình thấy mọi người có vẻ rất thích những câu quote (châm ngôn, danh ngôn gì đó), rất ưa trích dẫn, nên mình thử sáng tác cho mọi người tha hồ trích dẫn xem.

Về cơ bản không ưa mấy câu quote được gọi là "danh ngôn", đọc xong quên như thường, nhưng mê lyrics bài hát và sẽ xem xét lời thoại phim.

Saturday, May 28, 2011

Nhóc Nicolas

Tối nay đi xem phim với Sarica. "Nhóc Nicolas" (Le petit Nicolas) cực hay, xem sảng khoái vô cùng và cực kỳ hài lòng việc ông đạo diễn đã giữ nguyên được đúng chất hài hước "Nhóc Nicolas" của Goscinny. Mọi thứ đều tuyệt vời: diễn viên, cảnh quay, diễn xuất và đặc biệt là tính sáng tạo của biên kịch khi kết hợp những câu chuyện tiêu biểu của nhóc Nicolas vào trong một bộ phim, đồng thời thể hiện sâu sắc tư tưởng của Goscinny gửi gắm qua Nicolas: "Lớn lên tôi muốn trở thành người làm cho người khác cười". Xem phim lại càng nhớ nhóc Nicolas, nhớ Goscinny và nhớ cả tiếng Pháp -> yêu thêm nước Pháp. Sar bảo những phim này được làm phi lợi nhuận là đúng (đang là tuần lễ phim châu Âu tại Hà Nội), bao nhiêu lợi ích quảng bá văn hóa thế kia. Mình rất mừng là đã tặng Sar một cuốn "Nhóc Nicolas" làm quà sinh nhật (và có vẻ như Sar đã đọc), thế nên xem phim và nói chuyện đều dễ hiểu nhau hơn.

Xem phim xong mình và Sar đi ăn bít tết trên Kim Mã rồi chia tay. Đúng ra kế hoạch hôm nay cũng khá bất ngờ, 3h chiều Sar kêu đi cafe, 4 rưỡi mình mới lên đến Moka cafe, ngồi ở đó một lúc rồi qua rạp quốc gia mua vé và chơi trò chơi chán chê trong lúc chờ đến giờ chiếu phim. Ăn bít tết xong mình và Sar ngồi nói chuyện một lúc về mấy chủ đề quen thuộc: IQ và con trai trong mối tương quan với mình. Vẫn là mấy nhận xét quen thuộc nhưng được nâng cao hơn về chất lượng.

Về nhà mình đi tắm rồi làm một bài test IQ, tự dưng đầu óc hơi căng sau cuộc nói chuyện với Sar. Mình giải thêm được 3 câu so với lần làm trước. Đây là lần đầu tiên mình thực sự chịu khó suy nghĩ làm bài test IQ đến nỗi thiếu thời gian, mấy câu cuối đánh bừa. Trước đây chỉ toàn nhìn qua rồi chọn luôn đáp án, toàn thừa cả 5-10 phút; lười suy nghĩ cực, mà có lẽ đúng hơn là không chịu nổi áp lực vận động đầu óc. Kết quả 139 mức 24, tương đương 125 mức 15. Hơi choáng, tăng 10 điểm (sd 15) so với lần trước. Choáng vì... tăng dễ quá +_+, để thanh toán xong đề này sẽ chuyển sang đề khác xem sao. Dù sao cũng vui vì đã đạt mục tiêu vượt ranh giới 115 (sd 15) nhanh hơn dự tính (nhưng vào xem mấy tấm ảnh của Hội.. là lại thấy tự kỷ ngay :)) ).

Viết linh tinh nhỉ, 1 tiếng để ghi lại mấy cái này, thấy cứ như viết nháp nội dung chính, không nói lên được cái gì cả.

Lại đi ngủ muộn nữa.

Monday, May 23, 2011

Đi thi & Thi xong

Sáng nay mình đến trường đi thi, và mình sẽ thi lại vào giữa tháng 8. Đề thi không khó nhưng mình không làm hết được vì thiếu thời gian. Mình thiếu thời gian vì vào muộn 15 phút. Mình vào muộn 15 phút vì phải chạy đi mượn từ điển. Mình phải đi mượn từ điển vì mình quên mang từ điển. Mình quên mang từ điển vì... Đến đây thì bó tay rồi.

Hết giờ, còn đến gần nửa bài để trắng, nộp cho thầy không chút níu kéo khi hung thần lừng lững đến trước bàn. Mình không muốn khuôn mặt quạu đeo của ông giáo có lý do để cau có dúm dó trước mắt mình, đó chắc chắn không phải thứ mình muốn thấy lúc này. Mình trả lời qua loa câu hỏi của Vũ về bài thi và vội vã đi ra. Tự dưng thấy không muốn nói gì với bất kỳ ai, mà có lẽ cũng chẳng muốn nhìn ai luôn.

Có lần Vũ hỏi mình tại sao mình lúc nào cũng đi thi muộn. Đi học muộn là đương nhiên nhưng đi thi muộn hết lần này đến lần khác thì có vẻ "chơi nổi" quá. Mình đính chính là không phải lúc nào mình cũng đi muộn, chỉ là muộn hơi nhiều lần và việc đó cũng chấm dứt từ khi mình chuyển nhà đến gần trường rồi. Nhưng hôm nay mình lại lập lại lịch sử, bước vào phòng ngán ngẩm nghĩ Vũ lại sắp có chuyện vui để nghe (khi nhìn thấy Tài ngồi cùng phòng). Tuy nhiên sau đó mình biết là cậu ta chẳng cần nghe ai kể lại cả, vì cậu ấy ngồi ngay trước mình một bàn, và quả nhiên cười không giấu giếm khi biết mình đi muộn và quên mang từ điển.

Nguyên nhân chính khiến mình không kịp hoàn thành bài làm là do mất quá nhiều thời gian tra từ điển. Mình không cầm đồng hồ theo và không ước lượng đúng thời gian cần thiết, sai lầm nối tiếp sai lầm. Trước đó vẫn nghĩ mình có thể qua bài này vì đề không có gì khó khăn lắm và vẫn kịp thời gian +_+, một buổi sáng của những tính toán thất bại.

7h20 mình đến trường, mở cốp xe và hiểu rằng mình quên mang từ điển. Không thể quay về nhà lấy từ điển, thư viện có vẻ chưa mở cửa, không thể mượn những đứa ở ký túc vì bọn nó cũng phải thi... Gọi điện cho Dương hỏi số điện thoại anh Dũng - ông anh khóa trên sống ở ký túc. Gọi điện cho anh Dũng, ông này đang không ở ký túc, cho mình số anh Tuân. Gọi điện anh Tuân, bảo anh cho người khác mượn rồi. Thế là xông vào thư viện dù chưa đến lúc sinh viên được vào, cô giữ chìa khóa thông cảm với lý do cần mượn từ điển đi thi của mình và cho đi tìm sách. Tìm một lúc được 2 quyển dùng được nhưng giờ này cô nhân viên quầy mượn trả chưa làm việc, không làm thủ tục mượn được... Bỏ sách thư viện trường chạy lên thư viện khoa.

Đến văn phòng khoa, cô Hiền phụ trách trực đang tranh luận với một bạn lớp 4 về việc bạn này nghỉ 6 buổi hay 5,5 buổi (liên quan việc được thi hay không). Khi những lời phân bua tạm lắng, mình hỏi mình có thể mượn từ điển không, đến lần thứ 2 thì cô ấy đáp lại: "Để làm gì?" "Em mượn đi thi". "Không được, làm gì có chuyện sinh viên đi thi vào đây mượn từ điển", cô Hiền đặt tông giọng lên quãng cao quen thuộc mỗi khi dùng đến chữ "Không được" (mà cô ấy luôn luôn dùng). "Vâng, cám ơn cô", mình nói nhanh và quay đi ngay trước khuôn mặt có vẻ còn ngạc nhiên sao mọi thứ kết thúc nhanh thế của cô Hiền. Phải nói là mình hối hận với vế sau của câu ngay khi mình nói được một nửa (nên nửa sau mình nói nhỏ hẳn). Có chết mình cũng không có ý định cám ơn bà ta, nhưng lỡ miệng nói theo mẫu câu thông thường. Mình bước ra khỏi văn phòng khoa, cảm thấy cả thế giới chống lại mình.

Nguyên tắc 1: Không khóc.
Nguyên tắc 2: Không đập phá.
Nguyên tắc 3: Không hành động trẻ con. Phải chứng tỏ mình hoàn toàn có thể sử dụng lý trí chế ngự mọi cảm xúc hành động.
Mình lẩm nhẩm 3 nguyên tắc trong lúc bước dọc hành lang tiến đến thư viện khoa. Không nhiều hy vọng mình có thể tìm thấy từ điển dùng được ở đây nhưng vẫn phải thử cơ hội cuối cùng. Cửa phòng mở, không có ai và mình quyết định sẽ đập vỡ cái tủ kính khóa chặt lôi cuốn từ điển ra nếu nó có trong đó. Nhưng nó không có trong đó và mình đi lên phòng thi, làm bài bằng từ điển mượn được của Xuân Trang bất cứ lúc nào có thể. Kế hoạch rất hoàn hảo, nhưng mọi sự diễn ra không theo kế hoạch.

Cảm giác cả thế giới chống lại mình. Lần cuối cùng mình cảm thấy như vậy, mình đã mua một hộp xếp hình 108 mảnh và xếp thành hai con cún có đôi mắt buồn trong 30 phút sau khi mua xong. Rồi mình lên Cung văn hóa Hữu Nghị, nhảy từ bờ bên này qua bờ bên kia của một bể nước. Và mình ra ga, mua vé tới nơi xa nhất có thể nghĩ đến và lên tàu đi Sa Pa và ngủ lại đó một đêm đến khi cảm thấy mình có thể chấp nhận Hà Nội trở lại.
Mình đùa đấy. Mọi chuyện đúng cho đến đoạn nhảy qua bể nước. Đoạn sau cũng đúng nốt nhưng trong trường hợp khác vào một lần khác. Và một chi tiết là chúng ta có thể mua vé tàu, nhưng không thể (khó có thể, nhất là trong trường hợp đi tùy hứng) lên tàu đi ngay mà phải đợi vài tiếng tới chuyến tàu - một điểm trừ của di chuyển bằng tàu hỏa so với xe khách.

Lần này mọi chuyện diễn ra ôn hòa hơn, mình chỉ đi lòng vòng quanh trường sau khi ra khỏi phòng thi, quyết định vào sân vận động chơi và đã quay sang bẻ móc sắt buộc cổng phụ (hy sinh một cái bút) sau khi hiểu rằng mình không thể làm cái khóa cổng chính bật ra bằng cách đạp cổng. Tuy nhiên có một điều kỳ quặc là mình không thể kéo được cái cổng phụ ("phụ" là vì nó không bao giờ mở, còn thì to gấp 3 lần cửa "chính"), chắc vì chưa ăn sáng + tinh thần u ám. Rốt cuộc mình ngoan ngoãn chui vào sân vận động khi phải lựa chọn giữa trèo rào và chui qua lối bọn chó mở sẵn. Rào sân vận động cao 2,5 mét với thiết kế độc đáo có tua nhọn chĩa ra chỗ 2m và 50 cm còn lại là vành đai sắt dựng lên đổ ra phía bên ngoài. Trong một ngày như ngày hôm nay thì mình không muốn phải nhọc sức đến vậy để vào sân vận động, chui qua lỗ chó chỉ mất có 2 giây thì phải (rộng thênh thang).

Mình ngồi ở cái ghế trọng tài bóng chuyền giữa sân vận động, ngẩng mặt trên đó chán thì chuyển xuống ghế đá ngửa mặt ngắm tán lá và ngủ. Chẳng có ai cả trong lẫn ngoài sân vận động sau một cơn mưa và trong một cơn gió như thế này, thích. Mình ngồi ghế đá cho đến lúc những cơn gió không thèm đoái hoài mình và bảo mình rằng biến đi, chẳng còn gì mà cuốn nữa. Thật là tốt, ta cũng lạnh đến tỉnh cả ngủ rồi đây.

Mình vẫy vẫy Dương khi cậu ấy đột nhiên xuất hiện trước cổng sân vận động đề phòng trường hợp cần giúp sức kéo cánh cổng sắt ra (chán chui lỗ chó rồi nên quyết mở cổng). Ai dè cánh cổng này kéo từ bên trong nhẹ hều, tấm lưới sắt mỏng mảnh trơn tru trượt qua một bên theo hướng tay kéo hờ (cổng này kéo ngang, thế mới ảo diệu, nhìn cứ nghĩ nó là rào sắt không mở được). Hiểu rồi, từ bên trong kéo rất nhẹ, còn từ bên ngoài đạp chân vào tường kéo cũng không ra, lần sau ta sẽ từ bên ngoài kéo cổng trượt êm ru. Dương đứng ngoài ngơ ngẩn nhìn (trước đó hỏi mình làm gì trong sân vận động) và bảo rằng mình thật thông minh. Hê, vậy là thêm một kẻ được khai sáng việc cánh cổng này có thể mở được. Tuy mình không có được niềm tự hào là người đầu tiên phát giác ra bí mật lớn lao này nhưng vẫn rất hài lòng đón nhận lời khen.

Chơi ở trường chán thì mình đi thuê nốt 2 quyển truyện cho hết bộ đang đọc dở (cứ tưởng còn 4 quyển), rồi về nhà, nhai bánh mì nhấm coca đặng có sức viết blog. Và sau 2 tiếng gõ blog thì mình thấy ngày của mình cũng không đến nỗi tệ (có chuyện để kể dài dòng thế kia), ít ra đã có niềm tin tiếp tục phần còn lại của ngày trong vui vẻ (ngủ + đọc truyện với 100% hứng thú). Vậy, tiếp tục thôi.

P.S: Ngày mai khun Aey về Thái, hy vọng chiều nay mình ngủ sớm dậy, có gì còn đi gặp một chút, hẹn ăn bánh tôm mãi chưa thành.

Friday, May 20, 2011

.....

Mới đọc bài báo về một tên trộm ở Đà Nẵng chuyên đột nhập khoắng đồ nhà các cán bộ, đại gia Tourane. Bài báo không kể ra được điều gì quá đặc sắc ngoài nội dung chính in to tổ chảng trên tiêu đề và lượm lặt được một chi tiết khá thú vị là tên trộm đi xe ô tô biển số 0007 (cũng cá tính đó chớ). Mình cũng hơi hứng thú với mục tin này vì 2 chi tiết được kể đến: tên trộm này toàn trộm nhà VIP, cán bộ - đại gia, và xem ra tay nghề cũng siêu hạng nên cứ tằng tằng hết vụ này đến vụ khác (tưởng tượng mình mà đi trộm được "bẫm" như hắn thì sướng ghê). Chốt hạ, tên này làm mình nghĩ đến Arsène Lupin và thắc mắc xem hắn có làm từ thiện xu nào trong đống của trộm được không. Cảm xúc của mình thì chỉ có thế thôi nhưng đọc đến phần comment phía dưới thì mới thật là hay.

Lướt qua một loạt comment mà mắt cứ trố hết cả ra và được trận cười ngã nghiêng ngã ngửa. Gì thế này, 100% đồng tình "anh Tân" (nhân vật chính của câu chuyện) thật tài giỏi, 50% tung hô nhiệt liệt và mong anh Tân sớm ra tù tiếp tục công cuộc giảm bớt số người giàu trong xã hội, 50% khá khen cho anh Tân và nhắc nhở anh nên làm từ thiện thì sẽ hoàn hảo. 100% đồng tình những người bị trộm (chú trọng vào cán bộ) thật đáng kiếp và không cần phải xót thương làm gì. Ha ha ha, đọc đống comment này là việc khiến mình vui nhất trong ngày =)) .

Gì chứ: "Mình thích anh này rùi đó, trộm thế mới gọi là trộm chứ, trộm toàn cán bộ hehe".
"Được đó tay trộm này cao thủ lắm giống như tướng cướp Bạch Hải Đường ngày xưa, trộm toàn của bọn nhà giàu, Vip vậy mới đáng là trộm chứ, tay này mới đúng là "siêu trộm"".
"Mọi người sẽ đợi anh ra tù hành nghề tiếp, ráng lên lũ cướp ngày đang đợi anh ra tay đấy, ah mà cướp xong nhớ đi làm từ thiện nhá anh, như Robin Hood thì ok :D".
"Thằng này giỏi, lấy hết của mấy thằng tham nhũng đi bạn".
"Đáng đời mấy thằng hối lộ, anh Tân làm tốt lắm. Ai có money mướn anh về Sài Gòn ăn cắp hết tài sản của mấy thằng đó cho đáng". =)) Ý tưởng thiệt là độc đáo đó.
"Trộm cũng được nhưng làm công đức một phần sẽ tốt hơn".
Tin gốc

Ha ha ha, nói chung là hơi bất ngờ trước cách mọi người phản ứng lại với thông tin, nhưng mà công nhận vui thật, lắm năng lượng ghê nên mới "xuất khẩu" được những comment kiểu đó, he he ^^. Về cơ bản mình sẽ không bình luận về nội dung và tính tư duy của những comment trên đây, chỉ thấy vui nên thích thôi =)) , không cần nghĩ nhiều. Nhưng cũng phải ghi nhận một số điều rút ra sau đây:
- Mọi người đều nhất quán một niềm ghét với đối tượng được đóng mác "cán bộ" (nhiều tiền).
- Mọi người đều hứng thú với tên "siêu trộm" này.
Điều 1 chỉ ra một vấn đề xã hội muôn thuở, và mình không rõ trong tình hình xã hội hiện nay thì mâu thuẫn này đang ở mức nào.
Điều 2 cho thấy một khuynh hướng rất thú vị của tâm lý xã hội: thích thú với những tên siêu trộm =)) (đã được chứng minh qua các giai đoạn phát triển xã hội với những tên siêu trộm khác nhau được tung hô).

Mình có thêm ý kiến riêng nữa là anh này nên dành thời gian ngồi tù để viết hồi ký, đảm bảo sẽ bán rất chạy (nếu có nơi nào chịu xuất bản và qua được cửa kiểm duyệt). Cũng giản dị thôi, kể chuyện mánh lới anh vào nhà người ta chôm đồ như thế nào, bị tóm ra sao và nhất là tường thuật xem trong nhà mấy quan to có gì hay ho không :D .

Hồi trước không hay đọc comment trên trang tin tức của Yahoo vì thấy toàn comment vớ vẩn linh tinh của mấy tin 9x, ngô nghê nông cạn. Dạo này đọc thấy khá hơn, có vẻ Yahoo tin tức đã tăng được thành phần độc giả, và những độc giả 9x cũng biết điều chỉnh phù hợp hơn với thông tin đón nhận. Mình luôn nghe rất nhiều ý kiến phê phán từ các bậc "người lớn" là giới trẻ (teenager) hiện nay chỉ lo quan tâm đến quần áo, đầu tóc, vòng 1 vòng 2 vòng 3... mà chẳng biết gì về tri thức, những vấn đề xã hội cần được quan tâm. Mình không phủ nhận điều đó, mình cũng thấy thực tế diễn ra như vậy, nhưng theo mình vấn đề không chỉ ở giới trẻ. Mình cho rằng truyền thông đóng vai trò rất quan trọng trong đời sống xã hội, đến mức có thể chi phối mối quan tâm, thói quen tư duy và chuẩn mực xã hội.

Hình dung đơn giản thế này, làm sao một người trẻ có thể quan tâm đến những vấn đề tình hình đất nước thế giới khi tất cả những gì nhà truyền thông mạng (được coi là có ảnh hưởng mạnh) cung cấp là tin tức hình ảnh về các hotboy hotgirl chân dài sexy? Tất nhiên vấn đề phải được phân tích trên nhiều khía cạnh từ nhiều góc nhìn, nhưng theo mình thấy, một tin tức về việc Trung Quốc tuyên bố chủ quyền đối với Trường Sa cũng thu hút quan tâm của teen 9x nhiều như (và có thể hơn) bất kỳ tin về Elly Trần, Thanh Hằng hay bất kể "sao" nào. Vấn đề là làm sao tin tức đến được với độc giả trẻ và tạo cho họ cảm giác rằng phải quan tâm đến tin tức này vì đây là điều cả xã hội đang quan tâm (dù không phải vậy thì vẫn phải làm họ nghĩ vậy, và nó sẽ là như vậy).

.............

Căm thù văn nghị luận. Mình không viết được hoàn chỉnh. Có lẽ phải đi học lại cách viết văn (mà chính xác thì mình đã được dạy đâu??).

Wednesday, May 18, 2011

Bức tranh

Một ngày nhiều biến động. Mình ngậm ngùi thừa nhận là mình cực kỳ trẻ con đến mức không tin nổi: sẵn sàng đánh nhau để giật lại chai nước táo yêu thích bị cướp mất. Phân tích tình huống thì chính bản thân mình cũng thấy không thể tin nổi, nhưng rõ ràng là nếu mọi việc xảy ra lần nữa dám mình vẫn làm y như thế lắm.

Ngày hôm nay cụm từ "touch some hearts" xuất hiện trong đầu mình. Buổi chiều mình và Vũ ngồi nói chuyện sau buổi học thư viện, và mình quyết định tối về add nick yahoo cậu ta. Có lẽ đã đến lúc nói chuyện thực sự, mình nghĩ mình cần và có thể làm một vài điều cho cậu ấy.

Buổi tối mình cùng chị hàng xóm ra ban công hóng gió nói chuyện. Chị kể cho mình nghe về thời sinh viên và mối tình đầu của chị, một câu chuyện rất đáng nghe để hiểu hơn cuộc sống của những người xung quanh mình. Mình đã muốn cảm ơn chị Nga vì câu trả lời chân thành đến thế cho từng câu hỏi của mình.

Chúng ta và những người xung quanh chúng ta...

Mình dự định vẽ một bức tranh...

Minh Nguyệt


Mình bước ra ban công đóng cửa đi ngủ và ngạc nhiên nhìn thấy một vùng ánh sáng trắng in dọc suốt chiều dài ban công. Chưa từng thấy ban công được chiếu sáng như vậy ở góc này. Nguyên nhân nằm trong tấm hình trên: mặt trăng hôm nay đặc biệt sáng.

Mặt trăng tròn xoe màu trắng bạc, chiếu sáng hệt như mặt trời, áp đảo hoàn toàn ánh sáng hất lên từ những ngọn đèn dưới đất. Thực sự sáng màu kỳ lạ. Đến những góc xa tít của bầu trời cũng bừng lên dưới uy quyền ánh sáng mặt trăng. Bầu trời đêm ở đây ít khi tối hẳn do ánh sáng thâu đêm từ những ngọn đèn đường và các tòa cao ốc, nhưng sáng đến thế này thì quả là lần đầu tiên được thấy. Khung cảnh đêm nay khiến mình nhớ lại ngày đầu mới chuyển đến đây, buổi mình nằm ngửa cổ dưới hàng cây ngắm trăng lên trên con đường nhỏ chạy qua cánh đồng. Khi đó, mặt trăng là chúa tể bầu trời đồng ruộng.

P.S: Ảnh chụp tệ quá :P .

Tuesday, May 17, 2011

Cafe Tối


9h tối, lang thang có việc lên Trần Nhân Tông, nhớ ra ngày hôm nay chưa có gì vui nên quyết định qua Kim Mã ngắm mấy bộ đồ, xong rùi thấy vẫn chưa đủ vui nên bắn cho Sar cái tin nhắn (tiết kiệm tiền gọi điện thoại): "hey anh, em đang ở Kim Mã này, cafe ko anh?". Chờ không được tin nhắn trả lời, đành gọi điện: "Anh đang cafe nhưng không ở Kim Mã, ở gần chỗ chị em, Melia đối diện công viên Nghĩa Tân". "Có những ai ở đó?", "Anh Thành, vợ chồng mới cưới Lương Phong". "Hả, anh Phong chị Lương á? Mới cưới á?? Vậy em qua đó luôn. Mà em được mời chứ??". "Qua đi".

Nội dung của buổi cafe là: 5 ông anh giai (1 ông là nhân viên của quán) say sưa sát phạt bên bộ tú, chị Lương ngồi rồi chuyển sang nằm ngủ gật bên anh Phong, mình dành toàn bộ niềm quan tâm cho cốc cà phê vừa gọi, rồi chuyển sang hát theo yêu cầu sau khi uống được nửa cốc.

Mình ngồi 20 phút nghe không gì khác ngoài những câu ngắn ngủn mọi người thông báo tình hình chiến sự, xác định thiệt hại và ca thán biểu cảm. "Mọi người tụ tập lại chỉ để chơi bài thôi à? Hết việc để làm rồi sao? Niềm đam mê bất tận??", ngao ngán, nhưng không chán, lâu lâu mới ngồi với mọi người, nghe lại những giọng nói quen thuộc. Thấy rảnh rỗi quá thì mình sẽ quay sang nghịch Sarica ;)) . Thêm 15 phút trôi qua, "Em sẽ hát trong lúc mọi người ngồi chơi bài (đằng nào cũng chẳng ai nói gì nên sẽ không cản trở ai), ai muốn nghe bài nào cứ yêu cầu", mình tuyên bố. "Sound of silence", Sar nhanh nhảu. "Sound of silence? Không thuộc" (đang nhớ lại giai điệu bài hát)". "Ý anh là anh muốn em giữ sound of silence". Ừm hứm, muộn rồi, tuy không thuộc nhưng Sar vừa nhắc mình nhớ ra mình thích bài này, và bắt đầu lọc cọc lấy điện thoại của Sar vào Google search lyrics. Phát hiện ra mình không hát được bài này, vậy nên bắt đầu từ tập hát...

"Tại sao lại đặt tên là Google?" "Em đi hỏi 2 thằng đần ấy đấy". Thói xấu của Sar là nhất định phải đáp lại lời gì đó cho câu hỏi của mình dù nó không phải câu trả lời, hoặc nhiều khi mang dáng vẻ câu trả lời nhưng không chính xác (và làm mình cáu). Mình đã biết về Wikipedia nhưng Google thì không nhớ, chẳng hiểu sao nghĩ đến một con vật rất kỳ lạ.

Mình thất bại thê thảm trong cố gắng hát "Sound of silence", "Welcome to my little island" cũng hỏng nốt, cuối cùng chuyển sang nghêu ngao mấy bài Trịnh Công Sơn (nghĩ về bài hát tiếng Việt và chỉ nhớ có mấy bài đó). Hê hê, hát nhạc Trịnh thấy vui vui, giai điệu giản dị, ca từ hòa quyện, hát rất thoải mái và hứng thú. Duy có điều mình không thuộc trọn vẹn bất kỳ bài nào và hát từ bài này nhảy sang bài nọ là chuyện thường :D . Anh Phong quay sang nhìn mình khi nghe ra một series nhạc Trịnh, hình như anh Phong thích nhạc Trịnh, hoặc không nghĩ là mình lại có thể hát nhạc Trịnh :D . Mình không nghĩ là mình thích nhạc Trịnh, nhưng thấy hay hay, rất hợp để hát vào nhiều thời điểm.

Hình như buổi cafe chỉ có thế, mọi người giải tán lúc 11h kém 10, 11h 5' mình về đến nhà, đường ban đêm phóng thật sướng, trừ một đoạn phải đi chầm chậm vì thấy mấy anh cơ động.



- Em lại uống sữa cà phê à? (Hỏi khi mình kêu cho thêm sữa vào cà phê)
- Em thích cho sữa vào cho đến khi cà phê có màu nâu nâu béo béo như kẹo Alpenliebe, như thế mới ngon.
Xùy môi: - Ngon đối với em!

Anh nhân viên hào phóng cho sữa vào theo đúng mức mình yêu cầu (1/3 móng tay - mức sữa đóng dưới đáy chén), sau đó mình phải thừa nhận cà phê có màu nâu đẹp vậy chắc phải do thứ khác chứ không phải sữa, và đành dốc nốt cốc cà phê của Sar vào cốc mình để bình định đám sữa mới đến. Ngon chán!

*P.S: Rất thích mỗi ngày đăng một tấm ảnh vớ vẩn chụp trong ngày lên như thế này. Cảm giác ít nhất ngày hôm nay cũng tạo ra được một cái gì đó :) .

Monday, May 16, 2011

ไทย

จะไปเมืองไทย :))
Sẽ đi Thái =)) .

Hia hia hia, cuối cùng cũng có thể nói câu này =)) . Ngoài ra thì nãy giờ chỉ có cười như điên thôi =)) . Ôi thật là sung sướng hả dạ, cái sự khổ nhục nhọc nhằn bao ngày qua, hu hu, cuối cùng không đến nỗi phải xấu hổ đâm đầu vào gối!!

(Đi Big C đã, tí về viết tiếp)

Trong hoàn cảnh lượn lờ Big C với niềm phấn khích cao độ mình đã lâm vào tình trạng phá sản vì những lý do sau đây: một chiếc váy hoa đỏ đúng y ý muốn, một bữa tiệc sushi Big C, một cơ số hoa quả bánh kẹo dự trữ cho tuần tới, và một món quà :) .


Đây là bữa tiệc sushi :D .


Còn đây là món quà ^^.

Tối nay ý, cực cực cực vui. Mình không nhớ lần cuối cùng vui sướng điên loạn đến thế là lúc nào :D, và nhất là vui niềm vui với cùng một nguyên nhân như thế này thì... chậc, chắc gần chục năm trước quá :)) . He he he, cả buổi tối bay chạy náo loạn rồi nên bây giờ gõ blog có phần điềm tĩnh, không ồn ào như hồi đầu nữa, thôi đi ngủ luôn cho ngon ^^.

Yoo hoooo, I'm so cool!

* P.S: Chiều nay xem "50 first dates", nhờ thế mà niềm vui ngày hôm nay tăng lên đáng kể ^^.

About Me

Max Ukraina Lee. 20 tuổi. Tin vào truyện cổ tích.

Sunday, May 15, 2011

Rainy night

For a rainy night.

Tối nay mình gặp lại Linh Flamigo. Và mình công nhận là, nhìn kiểu gì cậu ta cũng quá dễ thương.

Tối nay trời mưa to, phóng xe về mưa rào rào (trên áo mưa) thật là thích, chỉ tội nhăn mặt chút khi nghĩ đến đôi dép đang đi. Cái khổ mua dép đểu là thế đấy, đẹp thì có đẹp nhưng chẳng biết bao giờ tàn phai, haizz.

Tối nay mình ngạc nhiên nhận thấy Linh Flami giống Thiên Thần (viết hoa 2 chữ cái đầu). Khi mình nói một ai đó giống một ai đó thì có nghĩa là 2 người đó cùng gợi lên cho mình một cảm giác chung nào đó, không có nghĩa mặt mũi họ giống nhau. Trong trường hợp này, cảm giác chung được tạo ra là: quá dễ thương.

Mình nhìn nụ cười trên môi Flami và nghĩ đến Thiên Thần. Lần duy nhất Thiên Thần không cười với mình trong tất cả những câu trò chuyện là khi mình hỏi tên Thiên Thần, cũng là câu hỏi cuối cùng. Thiên Thần bảo mình có cần phải biết không. Mình ngó lơ đáp hỏi cho biết thôi, và Thiên Thần nói ra một cái tên.

Nghĩ lại, mình cũng chẳng biết tại sao mình muốn hỏi tên Thiên Thần. Nếu có điều gì về Thiên Thần mà mình sẽ quên đầu tiên thì đó chính là cái tên (giờ mình có vẻ cũng gần quên rồi), và Thiên Thần là người duy nhất mình hỏi tên trong số những người mình gặp dạo đó (những người khác toàn hỏi tên mình và tự giới thiệu tên họ) (mình sẽ không hỏi tên nếu mình không có ý định nhớ cái tên đó). Thật sự thì mình chẳng cần biết tên Thiên Thần làm gì cả, chẳng để làm gì. Nhưng đó là không tính đến trường hợp một lúc nào đó mình cần hỏi về Thiên Thần; chẳng hạn như mình sẽ không thể hỏi: "Anh có biết Thiên Thần không?" được, cần phải có một cái tên.

Rõ ràng nụ cười đã không ở lại khi mình hỏi về tên của Thiên Thần. Tại sao nhỉ? Thiên Thần thấy câu hỏi đó có gì khác thường sao? Theo tư duy thông thường mà nói, đó là câu hỏi bình thường nhất trong tất cả những câu mình hỏi Thiên Thần (và được trả lời). Có lẽ Thiên Thần không muốn mình nghĩ về Thiên Thần như một người cụ thể thực sự tồn tại và có thể gọi tên. Hoặc cũng có thể cái tên đó đại diện cho một cuộc sống đã được gói kín bỏ lại phía sau và không nên mở ra nữa.

Một năm trước, mình gặp một chàng trai. Mình gọi anh ta là Thiên Thần.

Vì người đó rất đẹp.

Saturday, May 14, 2011

Tối ký túc Kinh tế

Hia hia, đã thi xong tiếng Thái. 2 tiếng cho bài thi dài 10 trang, cắm đầu đọc đọc đã thấy hết 1 tiếng, y như rằng cô giáo phải cho thêm 30 phút để làm bài viết =)) , dù sao cũng chỉ là vấn đề nội bộ. Thi xong, bài làm chẳng ra gì nhưng vẫn cứ là quá sảng khoái, tức tốc tiến hành kế hoạch lượn xuống Kinh tế. Đã quyết tâm thi xong nhất định phải vui bất chấp kết quả vì đã quá mệt mỏi trong thời gian ôn thi, không thể đòi hỏi gì thêm nữa. Bây giờ thì chờ xem những ai làm bài đỡ tệ nhất thôi, đề này mà đứa nào làm tốt được thì chỉ có thể là quái vật (không nói quá đâu).

Xuống Kinh tế, phi lên tầng 2 ký túc và buộc phải rút điện thoại ra sau một lúc loay hoay: "Phòng bà mới sơn lại cửa à?" Xóa mất dấu vết nhận dạng của mình, tìm không ra phòng (dòng chữ trên cửa "Gõ cửa gọi tên bạn thật là lịch sự, gõ xong chạy mất bạn...", mình khoái dòng này). Mọi người đang đi ăn, bà Hồng ở trong phòng một mình, cũng đang dọn cơm, mình ngồi ăn luôn (tuy không có phần): một quả trứng luộc, một củ cà rốt luộc, một ít canh cà kiu (quả cà chua nhỏ xíu, mình gọi đúng theo cách gọi của người Yên Thành để tỏ lòng coi trọng gia chủ). Mình với Hồng ăn xong ngồi nói chuyện Trà My, rùi nói linh tinh về giọng các miền, bà Hồng từ chối giải thích về đề tài bà đang viết là "quản lý ngân sách nhà nước", quả quyết mình không thể hiểu được vì chính bà cũng không hiểu rõ. Ngồi chơi xong có sôcôla cầm về do bà Hồng được thằng bạn đi Mỹ về cho (trích nguyên văn).

Ra khỏi ký túc thì còn sớm, bước xuống sân là lập tức bị tiếng ghita lôi kéo nên cứ thế đến ngồi lên một ghế đá nhìn mấy bạn sinh viên quây thành vòng tròn đàn hát rôm rả (câu gì mà man rợ thế này? bao nhiêu là động từ và bao nhiêu mệnh đề? @_@ thật sự có lẽ cần để tâm hơn đến câu cú của mình). Hi, mấy bạn này vui thật, ngồi xem cũng thích ghê. Nếu lại ngồi cùng còn thích hơn nữa. Vậy đi. Xòe bàn tay trái áp lên một bức tường tưởng tượng: "Mình tham gia được không?", "Mời", bạn gái gần nhất đáp lời mình và xịch ra (xê, lùi ra, tránh ra) (ngược nghĩa với "xích lại") dành cho mình một chỗ trong vòng tròn. Và như thế nối tiếp buổi tối ký túc Kinh tế. И так продолжает вечер в общежитии экономического института. (Cấu trúc áp dụng cho câu tiếng Việt nghe kỳ quặc nhưng thích nên cứ làm, mê cấu trúc này của tiếng Nga :X, tiếng Anh không thể hiện được rõ) (Cố gắng tìm cách gọi tắt cho cụm "экономический институт" nhưng thất bại, để hỏi Dương xem) (Thấy rõ sự hao phí giấy mực của tiếng Nga chưa? Từ dài ngoằng +_+ . Về khoản này nên tuyên dương tiếng Thái, trừ khoản tư duy của tiếng Thái lại loằng ngoằng).

Thursday, May 5, 2011

X&Y

Coldplay. Nghe được một câu rất thú vị thế này:
"I know something is broken and I'm trying to fix it, trying to repair it any way I can".
Nhưng câu này cũng rất có thể được nghe thành:
"I know something is broken and I'm trying to fix it, trying to repair it, anyway, I can't".
Khả năng thứ 2 đặc biệt dễ xảy ra với giọng Anh Mỹ (là giọng mình vẫn quen). Và thành thật mà nói thì mình luôn nghĩ đoạn sau là "Anyway, I can't" dù nghe rõ giọng pure british hát "can" =)) . Chỉ có thể là tư tưởng thích u ám.

"I wanna love you but I don't know if I can".

Chậc, mình không cho Coldplay là favorite của mình, nhưng quả thật cứ bài nào vào đầu là ám luôn ở đó.

Thursday, April 28, 2011

Học Dịch. Lên Cầu Giấy trả tiền cho trung tâm gia sư, lấy lại chứng minh thư, mua áo cho Mỹ Linh (trước đó là một công cuộc vay tiền). Đi ăn với chị Quạ, thống nhất chương trình du hí Thanh Hóa. Học tiếng Anh, mọi người discuss about fashion (chủ đề cô giáo cho), mình và Sơn have a free talk (the meaning of country names of Thailand, Vietnam and China in English language and the western comprehension; the handsome 7-language-speaker from Turmenistan, Sơn's friend). Tiếng Anh tan sớm, ngồi скамейке buôn chuyện với Dương, tường thuật buổi thi hôm qua một cách nhàm chán по-русскии. Đến 4h lên tầng 4 thư viện học Dịch với Vũ. Cậu ta trông rất mệt và có vẻ đã đến từ lâu (nhưng mình hẹn 4h). Đến 4h45' thì tầng 4 đóng cửa, chưa học được mấy, xuống ghế đá ngồi dịch tiếp (Vũ kết tội mình đến muộn 15', sự thực là 4h5' đến thư viện nhưng mất 10' mới lên được tầng 4 vì chờ gửi đồ). 6h20' trời tối nên về, sang Hoàng Ngân đưa chai mật ong, về Pico lấy cái áo, tạt qua nhà Linh trả tiền. Trên đường về vào quán truyện ngồi đọc cho xong tập 11 "Eyeshield 21" để còn trả. Một ngày hiệu quả và buổi tối kết thúc trong... Nếu nói buổi ngày là "hiệu quả" thì buổi tối là "vô ích".

Hơn 11h gọi điện cho Trà My nói chuyện 10 phút. Hôm nay tốn nhiều tiền điện thoại cho những mục đích khác nhau, nhưng cú điện thoại 10 phút này là đáng trả tiền nhất.

Oa, đi ngủ thôi, sáng mai mình sẽ lái xe trên quốc lộ 1. Vẫn chưa bằng lái.