Showing posts with label Vượt Ngục - Film. Show all posts
Showing posts with label Vượt Ngục - Film. Show all posts

Friday, May 28, 2010

Vượt Ngục Tập 13 Phần 2

Đoán xem mình vừa xem được cái gì. Kellerman bắn Mahone để cho Michael và Lincohn trốn thoát :| . Ngạc nhiên thật. "Tổng thống đã hủy hoại đời các anh và cả đời tôi", đó là lý do, cùng với lời tuyên bố về một "đồng minh" trong công cuộc hạ bệ tổng thống. Ồ ồ, ra đây là cách sự việc diễn ra.

Hành động của Kellerman là hợp lý và dễ hiểu. Ngay từ khi anh ta giết người bạn đồng nghiệp, mình đã nghĩ "Vì cái gì mà anh ta phải làm thế? Anh ta không muốn điều đó cơ mà. Nhưng anh ta vẫn làm, vì cái gì?". Và có lẽ đến khi anh ta phải lựa chọn giết Sara hay không thì anh ta cũng đã tự đặt ra câu hỏi này cho mình. Tất cả những gì Kellerman làm từ trước đến nay đều phục vụ cho mục đích đưa Caroline lên vị trí quyền lực cao nhất nước Mỹ, nhưng khi bà ta lên được đó rồi thì anh ta chẳng còn là gì cả. Kể ra Kellerman đã hành động đúng, nếu anh ta không nổ súng trước thì mình cá Mahone cũng sẽ bắn anh ta trước khi thủ tiêu Michael và Lincohn.

Để xem nào, có vẻ giữa Kellerman và 2 anh em Burrows không có mối hiềm thù cá nhân gì đáng kể, Kellerman đã giết rất nhiều người trong lúc truy sát 2 anh em Burrows, nhưng không phải là những người thân thiết đối với Michael và Lincohn. Ngược lại, Kellerman lại còn để cho Sara sống, vậy thì phải là cái ơn đối với Michael rồi. Nhưng mình nghĩ "liên minh" này không tồn tại được lâu, vì mục đích của 2 bên không giống nhau, và ý nghĩ về việc Kellerman đi cùng 2 anh em Burrows không khiến mình thấy thuyết phục lắm.

Còn đối với Mahone thì đã kết thúc rồi. Không hoàn toàn đúng với dự đoán của mình, nhưng cũng một kiểu như thế. Có lẽ thế này còn dễ chịu hơn, chỉ là bị "lừa" và "phản bội" chứ không phải là thủ tiêu :D . Ông ta đã có thể yên tâm là sẽ không phải nhìn thấy cảnh gia đình mình bị sát hại. Hơi ngạc nhiên nhưng mình không ghét lão điên này, có lẽ do dáng vẻ khổ sở kì quặc của ông ta. Nhìn ông ta đủ biết cuộc sống không lấy gì làm dễ chịu rồi.

Thôi hôm nay "tán" đến đây, tập này cũng chẳng nhiều tình tiết lắm. Hôm qua bỏ lỡ mất một tập, chưa kịp xem lại, không biết có hiểu sai chỗ nào không.

Wednesday, May 26, 2010

Vượt Ngục Tập 11 Phần 2

Mình chưa từng thấy Kellerman do dự, giằng xé khi phải giết ai đó. "Tôi quan tâm đến cô", anh ta nói thật đấy. Kellerman sẽ không giết Sara Tancredi.

Khi Kellerman nhận được điện thoại từ thằng cha châu Á ở Washington, đề cập đến việc Sara sẽ phải chết, anh ta khựng lại mất một giây, nói gì đó tỏ ý là điều đó không cần thiết. Khi biết có một xác chết phụ nữ ở chỗ Sara vừa đứng cách đó mấy phút, Kellerman đã đến gặp thằng cha châu Á đó và nói rằng xác chết để phủ trên tấm thảm là có hạn, tấm thảm của tổng thống không rộng vô biên. Trời ạ, anh ta là kẻ giết nhiều người nhất mà mình biết từ đầu đến cuối phim, chính anh ta tạo cho mình cảm giác khi người ta có súng và người ta ở trong "chính phủ" thì muốn giết bao nhiêu người cũng được, không có gì phải suy nghĩ. Và bây giờ anh ta đang nói về số lượng người "có thể" giết.

Lần duy nhất mình thấy Kellerman do dự trước khi xuống tay là lúc anh ta hạ sát người bạn đồng nghiệp cùng nhóm, học cùng anh ta từ thời đại học. Khi nghe người bạn nhắc lại quãng thời gian hai người quen biết nhau, Kellerman do dự trong giây lát, nhưng sau đó nhắc lại mấy lần "You wrote my name" và bóp cò. Cảnh đó thật sự khiến mình thấy shocked. Khuôn mặt Kellerman khi bóp cò thật tang thương, đôi mắt ngấn nước. Cho nên mình không hiểu, và phải suy nghĩ. Suy nghĩ về việc người ta chĩa súng vào nhau và bóp cò, thế là xong. Kết thúc. Kết thúc đối với một người.
Nếu Kellerman không muốn làm điều đó, vậy tại sao anh ta lại phải làm nó/làm nó.

Tự dưng nghĩ ra kết cục sẽ phải đến cho Kellerman, hừm hừm. Thật ra mình không ghét anh ta.

Bây giờ nói sang một kẻ mình ghét vậy. Phim này có 2 kẻ mình ghét, 1 là Bellick, 2 là T-Bag, có dạo C-Note suýt được vào "danh sách" nữa (vì cái lưỡi dẻo quẹo và tính thực dụng của anh ta, nhưng sau đó thì hết rồi), giờ thì có thêm 3 là thằng cha châu Á ở Washington (không nhớ tên, hình như chưa nhắc đến tên thằng này luôn ấy).

Ồ, mình có danh sách rồi, đang lựa chọn sẽ nói về ai, T-Bag hay thằng cha châu Á. Ừm, T-Bag vậy.

Thằng T-Bag này, ghét ngay từ khi mới nhìn thấy, mà mình "nhìn" chuẩn lắm, vừa nhìn mặt đã ghét thì chắc chắn là sẽ ghét rõ ràng. Dáng bộ nhìn bệnh hoạn không thể tả, bộ mặt gớm ghiếc cùng với cái điệu thò hai ngón tay móc trái túi quần ra nữa chứ T_T . Tóm lại ghét không nói sao cho hết. Sau đó lão bắt đầu gây chuyện thì rõ rồi, càng có lý do để không ưa. Nhưng đỉnh điểm là khi lão giết Bob, người cai ngục. Không thể tả nổi nỗi căm giận. Mình không làm sao không làm sao không làm sao có thể hiểu nổi tại sao lão ta phải làm điều ghê tởm đó. Lẽ ra người cai ngục đó có thể ra khỏi khu giam giữ, ra khỏi nhà tù, trở về bên vợ và con gái, nếu T-Bag không đuổi theo... Hắn ta hẳn phải mang đầy thú tính trong người.

Còn rất nhiều rất nhiều việc sau đó, mỗi việc lại càng củng cố nỗi căm ghét của mình đối với T-Bag. Không có hành động nào của hắn không khiến mình nghĩ tới một tai họa (cho người khác, rõ ràng rồi). Nói tóm lại, mình ghét hắn không có gì suy suyển. Nhưng mình cần suy nghĩ một chút.

Đầu tiên là ở đoạn hồi tưởng lại quá khứ, lúc người phụ nữ - cựu tình nhân của T-Bag đến thăm lão (chính xác là xem xem lão thế nào trong trại giam). Lúc ấy lão đã nói, chậm rãi, rành rọt, 3 từ : "I - loved - you". Mỗi từ đều nghèn nghẹn trong cổ họng và mặt mũi lão nhăn nhúm, nước mắt nước mũi chực trào ra trong cơn xúc động cố kiềm chế. Kẻ sát nhân ghê tởm đang nói về tình yêu, về tình cảm gã đã dành cho người phụ nữ đang ngồi trước mặt, người mà như gã nói, đã hồi sinh gã, đã mang lại cho gã cuộc sống, đã khiến gã từ bỏ hoàn toàn con người tội lỗi trước kia để trở thành một con người mới hoàn toàn tốt đẹp. Lão nói với người phụ nữ đang vô cùng sửng sốt, căm phẫn : "Cô nghĩ chỉ có cô mới thấy bị phản bội thôi sao?". Mình đồng ý, trong hoàn cảnh này thì hẳn kẻ nếm trải cảm giác cay đắng nhất phải là T-Bag. Phần kết của đoạn hội thoại (độc thoại) là T-Bag thông báo cho người phụ nữ kia biết rằng con người trước kia của hắn đã tái sinh, và "Cô đừng nghĩ tôi sẽ quên bậc thềm nhà cô trông như thế nào".

Trước đó mình cũng đã được biết chút ít về cuộc đời của T-Bag (và nhờ những lời này của Bellick mà tấm rào sắt trong trại giam được T-Bag giật đổ) : kết quả một lần lên cơn của ông bố nát rượu bệnh hoạn hành hạ cô con gái tâm thần - chị gái của T-Bag. Tuổi thơ của T-Bag trải qua ở trại mồ côi, và sau đó thế nào chắc cũng dễ hình dung.

Bài viết dở, thôi đến đây thôi vậy. Hôm sau có hứng nói tiếp, nghe nói T-Bag còn sống dai +_+ .

Thursday, May 20, 2010

Vượt Ngục

"Vượt ngục" tập 7 phần 2.

Tại sao Scofield có thể để Lincohn ra đi như thế được? Có mù mới không thấy rằng đó là một cái bẫy. Bẫy! Mục đích của việc thả LJ không phải quá rõ ràng sao? Lincohn là người hành động theo cảm tính, nóng vội, sao có thể để anh ta một mình tới chỗ LJ, không phòng bị, không kế hoạch, chỉ với một đống lửa bừng bừng trong lòng? Và nhất là, khi tách ra, khi chia tay, thì khả năng có thể gặp lại là vô cùng nhỏ, mình không tin hai anh em có thể gặp nhau tại điểm hẹn đúng như kế hoạch, trời ạ. Để xem mấy ông đạo diễn sẽ xoay xở kiểu gì đây. Nhưng đúng là diễn tiến thế này thật không ngờ được, mình cứ nghĩ Michael sẽ thuyết phục Lincohn ở lại và bàn cách cùng cứu LJ sau chứ, hành động của Lincohn là quá sức bột phát mà.

Tập này quá ấn tượng Tweener. Đoạn Tweener đi đến căn nhà của cô bạn quá tuyệt vời. Công nhận bị lừa "ngọt" thật, không thể ngờ tới :D . Cứ nghĩ diễn biến như đã định là hợp lý rồi chứ, mất bao công "dàn cảnh" diễn biến tâm lý. Ngạc nhiên thật, mình chỉ nghĩ có thể Tweener sẽ vào nhà rồi tìm cách báo cho mọi người biết là cảnh sát đang ở ngoài :)) . Lúc thấy Tweener bấm chuông cửa cũng hơi ngạc nhiên (mọi người đang ở trong gara mà, chưa kể ai sẽ ra mở cửa với tư cách gì đây?), nhưng không nghĩ ra cái gì khác được. Cuối cùng hóa ra lại là thế, thật là một cảnh hay ho, khiến mình phải suy nghĩ lại về nhân vật Tweener này. Lời thoại, diễn xuất, góc quay ở cảnh này cũng chuẩn nữa :) .

À, cả cô bạn của Tweener nữa (không nhớ tên), từ đầu tới cuối mình cứ nghĩ cô ấy biết Tweener là ai và đang tìm cách báo cho cảnh sát về Tweener để lấy tiền thưởng chứ :D . Hóa ra không phải. Tuy vậy mình mà là Tweener thì khi nhìn những biểu hiện của cô ấy, mình đã chạy mất dép rồi :)) .

Đoạn cuối của tập này. Khỉ thật, lúc lão Mahone bảo dừng xe, mình đã hy vọng lão sẽ không làm điều mình đang nghĩ. Sau một lúc thấy có vẻ "xuôi xuôi" lại nghĩ có thể lão bảo dừng xe rồi đe dọa giết Tweener để buộc khai ra chỗ của những người còn lại, chỉ "đe dọa" thôi. Nhưng rốt cuộc lão này "chơi bẩn" hơn mức mình có thể tưởng tượng. Bẩn thỉu. Tức giận điên cuồng vì bị Tweener "qua mặt", cay cú điên loạn vì mọi sự không diễn tiến theo ý mình... và rồi kết thúc mọi việc như thế sao? Hèn hạ, không đếm nổi là bao nhiêu phát súng.

Mình chưa hiểu hành động của Sucre ở cuối phim. Không nghĩ là lời lẽ của cô cảnh sát có thể lay chuyển được Sucre, nhưng cách hành xử của Sucre thì tạm thời không biết lý giải, có thể là đang trong tình trạng rối loạn (do phải nghe quá nhiều +_+ ) (đã thế sao không buộc tấm vải như lúc đầu, để cho cô ấy nói mãi).

Thôi mai xem tiếp xem sao.